Thượng đế cho Thiên sứ xuống nhân gian 6 năm chỉ để tìm ra 3 đáp án này

Trong đêm đông giá rét, một người thợ đóng giày lững thững lê từng bước chân mệt mỏi về nhà. Đã mấy ngày nay, cửa hàng của ông vắng tanh không một người khách ghé qua. Trên đường về ông nghĩ: “Chắc bánh bao ở nhà giờ cũng chẳng còn được mấy cái”.

Đêm đông, trời mỗi lúc một lạnh hơn, cái rét như cắt da cắt thịt. Bất giác nhịn không được nỗi buồn chán, ông cất tiếng thở dài mấy cái rồi khoác thêm lên mình chiếc áo khoác vừa mỏng vừa cũ.

Ông vừa đi vừa nghĩ: “Mấy ngày nay không có thu nhập, chắc bà vợ của mình ở nhà lại nhăn mặt cau mày mất thôi”. Đường phố càng về đêm càng vắng lạnh, ông lủi thủi từng bước chân về nhà. Dưới bóng đèn mờ bên đường phố, bóng ông chiếu xuống nền đường kéo dài một quãng tựa như tâm trạng buồn lê thê nặng trĩu của mình. Đột nhiên ông nhìn thấy phía xa xa nơi góc đường bóng một vật gì đó đang lay động…

Bác thợ đóng giày thở dài một tiếng rồi đứng dậy đi về, cả ngày hôm nay chẳng kiếm được mấy đồng. (Ảnh: SlideShare)

Lòng hiếu kỳ nổi lên, ông nhanh chân tiến lại gần, ai da, đó là một người thanh niên đang nằm dưới đất. Trong đêm giá buốt, gió thổi ầm ầm thế này mà cậu ta không một mảnh vải che thân…

Người thợ đánh giày tiến lại ngồi trước mặt cậu ta. Thấy có người đến gần, cậu ta từ từ ngẩng đầu lên nhìn một cách yếu ớt, nhưng khuôn mặt vẫn không một chút biểu cảm.

“Không thể thế này được, cứ như vậy thì cậu ta chết mất”, nghĩ vậy nên người thợ đóng giày lập tức cởi hết quần áo khoác ngoài của mình cho cậu ta, ngay cả giày cũng cởi ra xỏ luôn cho cậu ta. Tuy nhiên, cậu ta vẫn lặng thinh không nói một lời.

“Nào đi thôi, về nhà tôi”, nói xong người thợ đánh giày cũng thật không tin được những gì miệng mình vừa cất lên.

Cửa vừa mở, gió lại rít lên từng hồi lùa vào trong căn nhà cũ nát. Vợ người đánh giày bước ra đón chồng đi làm về, khuôn mặt bà lập tức biến sắc khi nhìn thấy quần áo của chồng đang trên thân người lạ.

“Lấy cho cậu ta chút đồ ăn đi”, người đóng giày nói với vợ.

Bà vợ giương mắt nhìn chồng như không thể tin vào những gì mình vừa nghe: “Ông điên à? Chúng ta chỉ còn có mỗi một cái bánh bao cho tối nay thôi”.

Căn nhà cũ nát tan hoang, cộng với cơn gió lạnh lẽo dường như đang muốn lấy đi mạng người từng giây từng phút. (Ảnh: Britt.M)

Nén tiếng mình xuống, người đóng giày nói: “Lấy cho cậu ta đi, chúng ta một bữa không ăn cũng chẳng sao, nhưng cậu ta xem ra đã đói rất lâu rồi. Nếu như không được ăn chút gì đó e rằng cậu ta chết mất”.

“Thôi được, ông đã nói vậy thì…”, bà vợ vừa lẩm bẩm vừa đi vào trong nhà mở chiếc tủ bếp ra lấy chiếc bánh bao cuối cùng trong nhà ra đưa cho người lạ. Còn cậu ta, thấy vẻ mặt phúc hậu, ấm áp của bà vợ người đóng giày liền nở nụ cười. Đây cũng là lần đầu cậu ta biểu lộ cảm xúc vui vẻ.

Thế rồi vợ chồng người đóng giày thu nhận cậu ta ở lại nhà mình, đồng thời còn dạy cậu ta cách đóng giày, cậu ta học một cách nhanh chóng, cứ như thể cậu ta sinh ra là để đóng giày vậy. Giày cậu ta đóng không những đẹp lại còn bền chắc, ai đến đóng cũng ưng ý, những đôi giày khách đem đến sửa luôn được cậu ta sáng tạo đẹp mắt, tinh tế. Một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc tiếng tăm của cửa hàng đã lan truyền khắp cả một vùng.

Cũng nhờ đó mà cuộc sống của đôi vợ chồng người đóng giày ngày càng trở lên dễ chịu hơn, hai vợ chồng rất cảm kích sự giúp đỡ của cậu ta. Nhiều lần hai vợ chồng người đóng giày muốn làm một cái gì đó cho cậu ta, nhưng dù hỏi cách nào đi chăng nữa cậu ta cũng chỉ im lặng không nói, cứ ngồi bên cửa sổ làm việc một cách lặng lẽ.

Một hôm, có một chiếc xe ngựa sang trọng dừng xe trước cửa tiệm, bước xuống xe là một người phú ông giàu có nhất cái thị trấn nhỏ này. Người này bước vào trong tiệm, trên tay cầm một miếng da thú đưa cho ông chủ tiệm đóng giày rồi nói: “Đây là một miếng da bê thượng hạng, ông hãy làm cho tôi một đôi giày ống dài, ông phải đảm bảo cho tôi là có thể đi được trong vòng một năm không hỏng”. Kỳ lạ, vừa nhìn thấy vị phú ông giàu có này thì khuôn mặt cậu ta đột nhiên nở một nụ cười tươi rói, đây là lần thứ hai cậu ta cười biểu lộ cảm xúc.

Người đàn ông giàu có bước xuống từ một cỗ xe ngựa sang trọng. (Ảnh: wallhere.com)

Sau khi vị phú ông giàu có rời đi, đến chiều ông chủ tiệm giày đưa mảnh da cho cậu ta, đây là việc ông hoàn toàn có thể tin tưởng được ở cậu ta. Tuy nhiên một lúc sau quay lại xem, “Trời ơi… cậu làm cái gì thế này? Cậu nói xem, cậu làm thế này tôi lấy gì đền cho người ta?” – ông chủ tiệm giày sửng sốt hỏi cậu ta. Hóa ra cậu ta lại đem miếng da cắt thành một đôi giày ống ngắn chứ không phải ống dài như yêu cầu của vị phú ông.

Đang trong lúc ông chủ tiệm giày bối rối chưa biết phải làm thế nào thì đột nhiên có người hầu của vị phú ông giàu có khi sáng hớt hải chạy đến: “Không cần làm nữa, không cần làm nữa! Sáng nay trên đường về, vì xe ngựa xảy ra sự cố không thể khống chế, chiếc xe bị lật, ông chủ tôi ngã ra ngoài chết ngay tại chỗ. Vậy nên người nhà ông chủ tôi yêu cầu đổi thành làm giày ống ngắn để mai táng theo cho ông”.

Sáu năm trôi qua kể từ ngày đưa cậu ta về nhà, lại một hôm có một người phụ nữ đem hai đứa nhỏ sinh đôi đến tiệm giày, một trong hai đứa nhỏ bị tật ở chân. Cậu ta đang ngồi làm việc bên cửa sổ, thấy vậy liền đứng dậy nở nụ cười lần thứ ba.

“Tôi muốn làm cho hai đứa trẻ đôi giày”, người phụ nữ đó nói.

Thấy có khách đến đóng giày, lại là hai đứa trẻ đáng yêu nên ông chủ hỏi han: “Đây là con chị sao? Hai đứa thật dễ thương”.

Người phụ nữ đáp: “Không, tôi chỉ là người chăm sóc chúng, người mẹ đáng thương của chúng bị mất khi sinh chúng cách đây sáu năm rồi. Cha chúng cũng mất từ khi chúng vẫn còn trong bụng mẹ để lại hai đứa con cô độc một mình. Còn tôi khi đó cũng vừa mới sinh con xong, có đủ sữa cho chúng bú nên mọi người động viên tôi nhận nuôi, hàng xóm quanh vùng cũng nhiệt tình giúp đỡ nên cuối cùng cũng nuôi chúng lớn được ngần này”.

Vừa kể, người phụ nữ này cũng vừa xúc động mà khóc, ông chủ tiệm giày cũng không cầm nổi nước mắt mà rơi lệ. Khi tiễn người phụ nữ ra về, đột nhiên cậu ta đứng dậy nói với ông chủ tiệm giày: “Tôi phải đi rồi, trở về nơi tôi đã đến”.

Đôi giày cuối cùng mà cậu ấy đóng đã giúp cậu nếm trải được cuộc sống nơi trần thế. (Ảnh: anhrua.net)

Như không thể tin vào tai mình, đây là lần đầu tiên sau 6 năm chung sống cậu ta mới mở miệng nói chuyện: “Cái gì? Từ trước tới nay cậu chưa từng nói cho tôi biết cậu tên gì, nhà ở đâu? Bây giờ cậu muốn rời đi, mà là đi đâu cơ chứ?”.

Cậu ta đáp: “Tôi là thiên sứ, tôi đến từ thiên đường, vốn dĩ bổn phận của tôi là tiếp đón những linh hồn, đưa họ đến nơi họ cần đi. Sáu năm trước tôi đã đón linh hồn một người phụ nữ, chính là mẹ của hai đứa trẻ khi nãy. Mẹ chúng mất khi sinh chúng, tôi đã ép linh hồn mẹ chúng vào chân một trong hai đứa trẻ đó, cho nên một chiếc chân của nó mới bị tật”.

Nhìn khuôn mặt đầy nghi ngờ của ông chủ tiệm giày đang nhìn mình, cậu ta nói tiếp: “Người phụ nữ đó cầu xin tôi đừng mang cô ấy đi vì con cô ấy còn quá nhỏ, cha chúng cũng đã mất rồi, giờ nếu lại mất đi người mẹ chăm sóc, chúng sẽ không thể nào sống nổi. Tôi vì một phút yếu lòng nên đã nhận lời. Nhưng sau khi Thượng đế biết được đã đem linh hồn cô ấy đi và trừng phạt tôi xuống nhân gian”.

Thượng đế nói:

“Ngươi cơ bản là không hiểu loài người. Ngươi không biết trong tâm họ có gì, thiên thượng sẽ an bài cho họ những gì, những người xung quanh họ ảnh hướng tới họ thế nào?”.

“Đi, ngươi hãy xuống trần gian tìm hiểu những đáp án của những vấn đề này”, Thượng đế yêu cầu thiên sứ.

“Vậy là tôi đã đến đây, chính là vào cái đêm đông giá buốt sáu năm về trước, khi ông phát hiện tôi trên đường. Tôi muốn thể nghiệm cuộc sống của con người thế gian, hi vọng có thể tìm ra được đáp án mà Thượng đế đã đưa ra. Khi tôi nhìn người phụ nữ đó, tôi biết Thượng đế đã tha thứ cho tôi rồi. Thượng đế đã an bài cho tôi tìm ra đáp án của cả ba vấn đề đó”.

Khi tôi nhìn thấy khuôn mặt phúc hậu của vợ ông năm xưa, lúc bà đem chiếc bánh bao cuối cùng trong nhà ra đặt lên tay tôi, từ ánh mắt của bà tôi đã có đáp án đầu tiên. Trong lòng con người họ có cái Tình, vì có cái tình này mà con người cam tâm cộng khổ cống hiến cho nhau.

Khi tôi gặp vị phú ông giàu có kia, tôi đã giải đáp được vấn đề thứ hai. Con người hoàn toàn không biết tương lai của mình sẽ phải gặp những gì. Khi ông ta cao hứng chuẩn bị cho mình một đôi giày có thể đi được một năm, ông ta hoàn toàn không biết được rằng mình sắp phải đối diện với cái chết ngay sau đó. Tôi biết, bởi tôi nhìn thấy một người bạn của mình đang đứng sau ông ấy, vì không biết nên ông ta hoàn toàn không sợ hãi.

Trao cho một người lạ chiếc bánh bao cuối cùng của cả nhà, ánh mắt thánh thiện đó giúp thiến sứ nếm trải được cái tình của con người là ra sao. (Ảnh: Pinterest)

Và khi tôi gặp người phụ nữ khi nãy, tôi đã tìm cho mình đáp án thứ ba. Trong lòng tôi tán dương Thượng đế, vì Thượng đế đã giải đáp cho tôi đáp án của cả ba vấn đề này một cách rõ ràng.

Con người hoàn toàn có thể dựa vào sự giúp đỡ của người xa lạ để mà sinh tồn và phát triển. Khi mẹ của chúng cầu xin tôi là vì lo lắng không có ai chăm sóc cho chúng, chúng sẽ chẳng thể sinh tồn nổi. Tuy nhiên cô ấy không biết rằng có một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ sẽ thay cô làm nghĩa vụ của một người mẹ chăm sóc hai đứa trẻ, cô không biết được rằng có một nhóm người sẽ chung tay giúp sức nuôi dưỡng những đứa con của cô khôn lớn trưởng thành.

Vì những tình cảm này mà thế giới con người đầy ắp lòng yêu thương ấm áp”.

***

Con người ta sống tại thế gian là vì tình mà đến, vì yêu mà sống, giữa người với người có tình cảm yêu thương đủ đầy mới khiến cho cuộc sống này trở lên tươi đẹp. Khó khăn trở ngại, đau buồn, thất vọng cũng là điều ít nhiều khó tránh khỏi. Tuy nhiên chính là vì có những trở ngại này mới giúp con người hiểu và trân quý những gì mình đã có, trân quý mối lương duyên này.

Trong tâm hồn mỗi người đều có mảnh vườn thiện lương mà ở đó đang nuôi dưỡng những thiện lành, những mầm giống hạnh phúc. Và cũng chỉ có bạn mới là người có thể tự tay chăm sóc chúng, ngoài bạn ra thì không ai có thể thay bạn chăm sóc vun trồng được.

Con người chúng ta đôi khi chỉ có thể nhìn thấy được những việc trên bề mặt, chứ không thể nhìn thấy được chân tướng huyền cơ phía sau nó. Có câu: Vạn sự trên đời đến và đi ấy đều do duyên do nợ, thế nên người với người sống với nhau quan trọng vẫn là tấm chân tình. Toan tính thiệt hơn, bon chen tranh giành phấn đấu đôi khi cái được lại chẳng bằng cái mất. Tuỳ kỳ tự nhiên, sống lương thiện, ở chân thành ấy mới là chân lý.

Theo soundofhope.org
Minh Vũ biên dịch







Jack Ma: ‘Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung có thể kéo dài 20 năm’

18/09/2018

Người Việt Nam chi tiền triệu để ‘ăn thử’ tôm hùm Mỹ ngày càng nhiều

18/09/2018

Ông Đinh Việt đứng đầu về pháp lý và chính sách cho Công ty Fox mới

18/09/2018

Nước Mỹ tìm mô hình mới

18/09/2018

Thẩm Phán Kavanaugh và người tố cáo ông sẽ điều trần

18/09/2018

Hành trình đến vương miện Hoa hậu Việt Nam 2018 của cô gái Hội An 18 tuổi

17/09/2018

Luật sư chính của FBI về thông đồng Trump-Nga: Không có manh mối gì

17/09/2018

Tàu ngầm Kuroshio Nhật Bản cập cảng Cam Ranh từ ngày 17-21/9/2018

17/09/2018

Chính quyền Trump sẽ gửi tin nhắn tới tất cả điện thoại di động của Mỹ vào 20/9/2018

16/09/2018

Bão Florence tàn phá hai tiểu bang Carolina, 32 người thiệt mạng

16/09/2018

Thanh niên 31 tuổi bang Arizona giả bị tự kỷ mướn phụ nữ tắm rửa, thay tã

16/09/2018

Philippines xác nhận 2 người đầu tiên thiệt mạng vì siêu bão Mangkhut

15/09/2018

Bà Clinton cấu kết với Google tạo máy chủ bí mật để giấu các email ‘nhạy cảm’

15/09/2018

Nữ thiếu tá Mỹ gốc Việt khám bệnh cho người dân ở Quảng Nam

14/09/2018

Nghị viện châu Âu thông qua luật yêu cầu Facebook, Google trả phí

14/09/2018

Vì sao chiến tranh thương mại Mỹ – Trung khó dứt sớm?

13/09/2018

Vietnam Airlines bị tố nhốt hành khách trên máy bay tối 12/9/2018

13/09/2018

TT Trump ký sắc lệnh chế tài can thiệp bầu cử Mỹ

13/09/2018

‘Điểm mặt’ đại gia chi 25 ngàn USD mua dâm á hậu, diễn viên

13/09/2018

2 người Nga tham gia cuộc gặp Trump Tower 9/6/2016 có kết nối trực tiếp với bà Clinton

13/09/2018

Leave a Reply