Nhạc Sĩ Văn Phụng










Tổng thống Trump: Không có Mỹ, người Pháp đã nói tiếng Đức

13/11/2018

Người thu gom rác bất chấp nguy hiểm, cứu giúp cụ bà 93 tuổi trong biển lửa ở Bắc Cali

13/11/2018

Lá thư của Albert Einstein gửi con gái về một nguồn sức mạnh vô hình

13/11/2018

Hai người đàn ông bí ẩn trong vụ án Phan Văn Vĩnh

13/11/2018

Bà Úc gốc Việt 50 tuổi bị bắt sau khi phát hiện đâm chiếc que kim trong các hộp dâu tây

13/11/2018

Tổng thống Trump có viếng thăm California khi cháy rừng thảm khốc đang hoành hành?

13/11/2018

Tổng thống Donald Trump sắp gặp khó gì với đảng Dân chủ?

13/11/2018

Thầy giáo thể dục tỉnh Ninh Bình vận chuyển 15 bánh heroin xin sớm được tử hình

12/11/2018

CPTPP và EVFTA: Tương lai tạm thời cho nhân quyền Việt Nam

12/11/2018

100 người bị chỉ điểm trong đại án tham nhũng ở Thượng Hải

12/11/2018

Nữ dân biểu trẻ nhất lịch sử Hoa Kỳ không đủ tiền mướn phòng để ở

12/11/2018

Samsung sẽ tung 1 triệu smartphone màn hình gập, thay đổi cuộc chơi nhàm chán

12/11/2018

Danh sách 10 thành phố tốt nhất trên thế giới trong năm 2019

12/11/2018

Truy tố những đường dây cấp bằng lái xe giả tại DMV ở Cali

12/11/2018

TT Mỹ khẳng định những chính sách quản lý rừng của Cali đã dẫn đến cháy rừng thảm khốc

12/11/2018

Dana Rohrabacher, dân biểu Cộng Hòa 15 nhiệm kỳ tại Orange County, Nam Cali, thất cử

11/11/2018

‘Ca sĩ hát một bài kiếm 300 triệu, nhạc sĩ đòi tác quyền lại chửi um sùm’

11/11/2018

Công ty chuyển tiền quốc tế MoneyGram phạm luật liên bang Mỹ, bị phạt $125 triệu

10/11/2018

Vừa đáp xuống Paris, ông TT Trump đã mỉa mai tổng thống Pháp

10/11/2018

Cựu Đệ nhất phu nhân Obama: ‘Tôi không bao giờ tha thứ cho ông Trump’

10/11/2018



Nhạc sĩ tên thật Nguyễn Văn Phụng sinh năm 1930 tại Hà Nội, trong một gia đình có 8 người con mà ông là thứ hai. Thuở ấy, phong trào âm nhạc cải cách (tân nhạc) mới du nhập vào Việt Nam và được giới trẻ nhiệt tình hưởng ứng.

Văn Phụng đặc biệt có năng khiếu về tân nhạc nên được các giáo sư dương cầm là bà Perrier và bà Vượng dìu dắt rất tận tình. 15 tuổi, ông đã nổi đình đám khi đoạt giải nhất độc tấu dương cầm với bản La Pirière d’une Viege tại Nhà hát Lớn Hà Nội, 16 tuổi ông đã thi đậu tú tài. Ngặt nỗi ông bố (vốn là thông phán) lại quá nghiêm khắc, ông cấm không cho cậu con trai đi theo phường “xướng ca vô loài” mà chỉ muốn con mình làm… bác sĩ, nhưng Văn Phụng theo học ngành y chỉ được một năm rồi bỏ học đi theo tiếng gọi của âm nhạc.

Năm 1948, Văn Phụng cho ra đời tác phẩm đầu tay Ô mê ly với tiết tấu sôi động, phấn chấn yêu đời Ô mê ly đời sống với cây đàn tình tình tang… Ô mê ly, mê ly đời ta. Ông thường cùng các bạn bè nam, nữ tụ tập đàn hát với nhau. Nếu như trong đám bạn trai, Văn Phụng như là một “chủ súy” bởi ngón đàn tài hoa thì trong đám bạn nữ vút lên một giọng hát rất đỗi “liêu trai” của Châu Hà, người thiếu nữ Hà Nội có mái tóc dài vẫn thường thả lỏng như một dòng suối. “Trai tài, gái sắc” cứ quấn quýt bên nhau, thế nhưng ông thông phán lại rất ác cảm với nghề xướng ca vô loài nên tìm đủ cách để ly gián tình yêu của con trai mình. Biết rằng gia đình Văn Phụng không chấp nhận mình, Châu Hà phẫn uất đi lấy chồng và theo chồng vào Sài Gòn để xa hẳn một quá khứ đẹp mà… buồn.

Châu Hà đi rồi, một thời gian sau Văn Phụng cũng được bố mẹ cưới vợ. Ông chấp nhận như là để khỏa lấp những trống vắng mà Châu Hà đã để lại cho mình. Vợ ông cũng là người Hà Nội nổi tiếng “đẹp người, đẹp nết” rất được bố mẹ chồng thương quý. Đến khoảng đầu thập niên 1950, vợ chồng Văn Phụng đã có 2 người con gái. Những tưởng mọi sự đã an bài, nhưng tình xưa đâu dễ quên… Tất cả những nỗi nhớ thương đều được ông đưa vào các ca khúc của mình Tìm đâu thấy liễu xanh xanh lả lơi. Hay đi tìm dòng suối tóc trên vai. Ghi trong khóe mắt u hoài hình bóng ai. Tôi thấy em một đêm thu êm ái… Người em gái đứng im trong hồi lâu. Tôi ngập ngừng lòng muốn nói đôi câu. Xin cho suối nước non ngàn tìm đến nhau. Như chúng ta đôi đời hàn gắn thương yêu… (Suối tóc – 1954).
Rồi không ngăn được tiếng gọi của con tim, Văn Phụng vào Nam. Châu Hà lúc này đã trở thành ca sĩ chuyên hát ở đài phát thanh và các phòng trà cùng thời với những Mộc Lan, Linh Sơn, Ánh Tuyết… Văn Phụng cũng mau chóng hòa nhập vào làng ca nhạc miền Nam. Không chỉ sáng tác ca khúc, ông còn thành lập ban tam ca nam đầu tiên ở Việt Nam với Văn Phụng – Anh Ngọc – Nhật Bằng (1953-1954). “Tình cũ không rủ cũng tới” nhưng… không phải dễ dàng gì bởi còn đó những trói buộc gia đình, còn những lời đàm tiếu, dị nghị chung quanh. Chính những lúc buồn nản nhất, Văn Phụng đã viết Tôi đi giữa hoàng hôn (1962) với điệu slow rock: Tôi đi giữa hoàng hôn, khi ánh chiều buông, khi nắng còn vương. Một mình tôi ngắm cánh chim lạc loài mà lòng thấy u hoài… Tôi thương nhớ ngày qua, trên bến Hoàng Hoa, trên những đường xa, thường thường hai đứa nắm tay nhau tươi cười, như thầm hẹn nhau mùa sau…. Ở Tôi đi giữa hoàng hôn không hề có sự yếm thế, bi thảm mà là một nỗi buồn lâng lâng, siêu thoát, nhẹ nhàng và trầm ấm đầy chất phương Đông: …Dù cho mưa gió bên mái tranh nghèo. Dù cho nắng, dù cho sương khói mịt mờ, niềm tin yêu hằng xin mãi mãi không hề phai. Nhớ… Nhớ… Nhớ đêm nao trên bến Hoàng Hoa, hai đứa nhìn nhau, không nói một câu…Nhạc sĩ Văn Phụng mất ngày 17/12/1999, để lại khoảng 60 ca khúc.

Leave a Reply