Nhạc Sĩ Văn Phụng

Nhạc sĩ tên thật Nguyễn Văn Phụng sinh năm 1930 tại Hà Nội, trong một gia đình có 8 người con mà ông là thứ hai. Thuở ấy, phong trào âm nhạc cải cách (tân nhạc) mới du nhập vào Việt Nam và được giới trẻ nhiệt tình hưởng ứng.

Phạm Duy Nhật Trường Lam PhươngAnh Bằng
Hoàng Thi Thơ Hòa Tấu - Không LờiNgô Thụy MiênTrịnh Công Sơn
Trúc Phương Nhạc Trước 75 Đức Huy Trúc Phương
Nhạc Tiền Chiến Nhật Ngân T . Tử Thiêng Ngân Giang
Nhạc Pháp Phạm Đình ChươngNguyễn Ánh 9Lê Uyên Phương
Hòa Tấu - Không LờiHàn ChâuHoài AnThanh Sơn
Khánh ĐơnQuốc DũngHoài LinhChâu Kỳ
Minh KhangLê Hựu HàTrúc HồThái Thịnh
Giao TiênAnh Việt ThuKhánh BăngY Vân
Nhạc Vàng BoleroTừ Công PhụngNguyễn Trung CangVăn Phụng
Nhạc 24HEnglish SongsNhạc PhápNhạc Trước 1975Nhạc Phật Giáo
Thánh CaNhạc DanceNhạc Trẻ
Nhạc Chế Quê Hương
Nhạc RemixNhạc Tiền ChiếnBoney MModern TalkingNew Wave
Hòa Tấu
Song CaNhạc Đám CướiNhạc PhimNhạc Sống
Nhạc Sến LạBước Chân 2 Thế HệNhạc Vàng Trữ TìnhLiên Khúc Miền TâyNhạc Thiếu Nhi
Dân Ca 3 MiềnLatin WorkOutĐộc Tấu Guitar WorkOut MusicTân Cổ
Cha Cha ChaDiscoRumbaTangoClassical Music
Nhạc DJ RemixNhạc không lờiHarmonicaTop HitsLiveshow Ca Sĩ
Nhạc Pro
Sol Vang
Nonstop Việt MixNhạc Hot V-PopNam Việt Music
YEAH1 MUSICZING MP3Gala Nhạc ViệtNhạc BuồnLàng Văn Music
Việt Nam MTVCa Sĩ & Ca Khúc HayNhạc Trung Tâm ASIAParis By Night
Nhạc Trẻ 60-70
Nhạc Dân TộcNhạc Ấn ĐộTrung Tâm Diễm XưaVietNam Top HitsThúy Nga Paris
Pops Music
Nhạc Tập GymSky Music
Nhac Cua Tui
Keeng TV

Văn Phụng đặc biệt có năng khiếu về tân nhạc nên được các giáo sư dương cầm là bà Perrier và bà Vượng dìu dắt rất tận tình. 15 tuổi, ông đã nổi đình đám khi đoạt giải nhất độc tấu dương cầm với bản La Pirière d’une Viege tại Nhà hát Lớn Hà Nội, 16 tuổi ông đã thi đậu tú tài. Ngặt nỗi ông bố (vốn là thông phán) lại quá nghiêm khắc, ông cấm không cho cậu con trai đi theo phường “xướng ca vô loài” mà chỉ muốn con mình làm… bác sĩ, nhưng Văn Phụng theo học ngành y chỉ được một năm rồi bỏ học đi theo tiếng gọi của âm nhạc.

Năm 1948, Văn Phụng cho ra đời tác phẩm đầu tay Ô mê ly với tiết tấu sôi động, phấn chấn yêu đời Ô mê ly đời sống với cây đàn tình tình tang… Ô mê ly, mê ly đời ta. Ông thường cùng các bạn bè nam, nữ tụ tập đàn hát với nhau. Nếu như trong đám bạn trai, Văn Phụng như là một “chủ súy” bởi ngón đàn tài hoa thì trong đám bạn nữ vút lên một giọng hát rất đỗi “liêu trai” của Châu Hà, người thiếu nữ Hà Nội có mái tóc dài vẫn thường thả lỏng như một dòng suối. “Trai tài, gái sắc” cứ quấn quýt bên nhau, thế nhưng ông thông phán lại rất ác cảm với nghề xướng ca vô loài nên tìm đủ cách để ly gián tình yêu của con trai mình. Biết rằng gia đình Văn Phụng không chấp nhận mình, Châu Hà phẫn uất đi lấy chồng và theo chồng vào Sài Gòn để xa hẳn một quá khứ đẹp mà… buồn.

Châu Hà đi rồi, một thời gian sau Văn Phụng cũng được bố mẹ cưới vợ. Ông chấp nhận như là để khỏa lấp những trống vắng mà Châu Hà đã để lại cho mình. Vợ ông cũng là người Hà Nội nổi tiếng “đẹp người, đẹp nết” rất được bố mẹ chồng thương quý. Đến khoảng đầu thập niên 1950, vợ chồng Văn Phụng đã có 2 người con gái. Những tưởng mọi sự đã an bài, nhưng tình xưa đâu dễ quên… Tất cả những nỗi nhớ thương đều được ông đưa vào các ca khúc của mình Tìm đâu thấy liễu xanh xanh lả lơi. Hay đi tìm dòng suối tóc trên vai. Ghi trong khóe mắt u hoài hình bóng ai. Tôi thấy em một đêm thu êm ái… Người em gái đứng im trong hồi lâu. Tôi ngập ngừng lòng muốn nói đôi câu. Xin cho suối nước non ngàn tìm đến nhau. Như chúng ta đôi đời hàn gắn thương yêu… (Suối tóc – 1954).
Rồi không ngăn được tiếng gọi của con tim, Văn Phụng vào Nam. Châu Hà lúc này đã trở thành ca sĩ chuyên hát ở đài phát thanh và các phòng trà cùng thời với những Mộc Lan, Linh Sơn, Ánh Tuyết… Văn Phụng cũng mau chóng hòa nhập vào làng ca nhạc miền Nam. Không chỉ sáng tác ca khúc, ông còn thành lập ban tam ca nam đầu tiên ở Việt Nam với Văn Phụng – Anh Ngọc – Nhật Bằng (1953-1954). “Tình cũ không rủ cũng tới” nhưng… không phải dễ dàng gì bởi còn đó những trói buộc gia đình, còn những lời đàm tiếu, dị nghị chung quanh. Chính những lúc buồn nản nhất, Văn Phụng đã viết Tôi đi giữa hoàng hôn (1962) với điệu slow rock: Tôi đi giữa hoàng hôn, khi ánh chiều buông, khi nắng còn vương. Một mình tôi ngắm cánh chim lạc loài mà lòng thấy u hoài… Tôi thương nhớ ngày qua, trên bến Hoàng Hoa, trên những đường xa, thường thường hai đứa nắm tay nhau tươi cười, như thầm hẹn nhau mùa sau…. Ở Tôi đi giữa hoàng hôn không hề có sự yếm thế, bi thảm mà là một nỗi buồn lâng lâng, siêu thoát, nhẹ nhàng và trầm ấm đầy chất phương Đông: …Dù cho mưa gió bên mái tranh nghèo. Dù cho nắng, dù cho sương khói mịt mờ, niềm tin yêu hằng xin mãi mãi không hề phai. Nhớ… Nhớ… Nhớ đêm nao trên bến Hoàng Hoa, hai đứa nhìn nhau, không nói một câu…Nhạc sĩ Văn Phụng mất ngày 17/12/1999, để lại khoảng 60 ca khúc.

Leave a Reply